🌞

Câu chuyện thử thách bóng ma ở đầu bên kia cầu nổi.

Câu chuyện thử thách bóng ma ở đầu bên kia cầu nổi.


Bầu trời mờ mịt dần hiện ra ánh sáng đầu tiên, làn sương bí ẩn từ từ vươn lên những bức tường cao của thành cổ, lượn lờ giữa những ngọn núi xa và con đường lát đá. Sau những bức tường cao, là một thế giới tĩnh lặng, sâu thẳm, nơi tiếng chim họa mi vang lên, những cọng lau dập dờn trong làn gió nhẹ. Thành cổ bị thời gian nhuốm màu dĩ vãng như đang bảo vệ vô số câu chuyện chưa bao giờ được thổ lộ. Lúc này, Aoi Rinka đang lặng lẽ lướt qua những con hẻm gạch xám, thân hình trong bộ kimono xanh đậm hòa quyện hoàn hảo, như một làn sóng xanh huyền bí.

Aoi Rinka sinh ra tại rìa thành cổ, gia đình cô suốt nhiều đời bảo vệ một ngôi đền bỏ hoang. Cô thích sự sương mù vào ban đêm, lúc đó tiếng ồn ào của thành phố dường như bị hút sạch, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và sự tĩnh lặng của đất đai. Khi ánh trăng tỏa sáng lên cổng đỏ torii, Aoi Rinka sẽ ngồi yên lặng trên bậc thềm của đền, lắng nghe tiếng gió thổi qua ngọn cây, những lời thì thầm đầy bí ẩn từ xa vọng lại.

Tuy nhiên, gần đây thành cổ đang lan tỏa một cảm giác kỳ lạ. Mọi người thường phát hiện những dấu chân trên cánh đồng vào buổi sáng bỗng trở thành dấu chân ba ngón, năm ngón; bên hồ cũng xuất hiện những vảy lạ. Các bậc cao niên thì thầm bàn tán, cho rằng những sinh vật kỳ diệu bên trong thành cổ đã bị một số người giam cầm. Họ tin rằng đây là sự bất kính đối với thiên nhiên và thần linh, sẽ dẫn đến những tai ương lớn hơn. Sau khi nghe được những cuộc bàn luận này tại chợ, lòng Aoi Rinka trào dâng một cảm giác sứ mệnh không thể giải thích.

Một đêm nọ, sương mù dày đặc hơn thường lệ. Khi Aoi Rinka đang một mình đi khảo sát đền thờ, bất chợt nghe thấy một tiếng kêu thê lương yếu ớt. Âm thanh nhẹ nhàng và xa xôi, nhưng lại chứa đựng nỗi đau xé lòng, cô ngay lập tức rút đèn lồng ra, tìm kiếm hướng phát ra âm thanh. Trong làn sương mù, bóng đen thoáng qua, cô nín thở, sợ làm kinh động đến người đến. Nhưng dưới một cây liễu rủ, cô phát hiện một sinh vật nhỏ với chân bị quấn chặt trong xích bạc — toàn thân trắng kêu, đôi tai có những sợi lông màu cầu vồng, nhưng ánh mắt lại chớp nhoáng đầy nỗi đau đớn.

Aoi Rinka nhớ bà mình từng nói: “Sự tồn tại của sinh vật kỳ diệu là ân sủng của thiên nhiên, cũng là sự bảo vệ của thành phố.” Cô bất chấp mọi thứ, giang tay tháo gỡ những vòng xích bạc quấn quanh, không ngờ khi xích bạc chạm vào tay mình lại truyền đến cảm giác lạnh tê như dao cắt. Cô nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau, từ từ tháo gỡ từng vòng. Sinh vật nhỏ quỳ bên chân cô, yếu ớt kêu: “Cảm, cảm ơn…” giọng nói nhẹ nhàng nhưng chân thành.

“Bạn bị ai giam giữ?” Aoi Rinka hỏi nhỏ.




“Là chủ quán trà tường đỏ trong thành, Shion.” Sinh vật nhỏ run rẩy nói, “Cô ấy hy vọng lợi dụng khả năng của chúng tôi để trục lợi.”

Aoi Rinka nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, “Yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu các bạn.”

Cô nhẹ nhàng dùng tay áo kimono gói sinh vật nhỏ lại, đưa về đền để an trí. Đêm tối bao trùm bí mật của hai người. Đêm đó, Aoi Rinka khó lòng chợp mắt, đầu óc cứ mãi suy nghĩ về mối quan hệ giữa quán trà và sinh vật kỳ diệu. Cô quyết định hành động vào ban đêm để điều tra sự thật.

Chiều hôm sau, cô thay một bộ kimono màu xám xanh giản dị, búi tóc dài lên và dùng một chiếc trâm màu xanh nhặt được dưới cây tùng tại đền làm trang sức. Cô nhẹ nhàng bảo con mèo quỷ giữ lại đền bảo vệ sinh vật nhỏ, mang theo sợi dây thừng vừa mới đan, bắt đầu hành trình đến quán trà tường đỏ lớn nhất trong thành.

Ngọn đèn trước quán trà rung nhẹ, nước từ mái hắt xuống. Aoi Rinka lén lút vào từ cửa sau, trên đường gặp một nữ hầu đang lau bàn. Cô bình tĩnh, tự tin, mỉm cười với nữ hầu nói: “Có thể cho tôi tham quan phòng trà không? Tôi rất thích tranh vẽ ở đây.”

Nữ hầu không nghi ngờ, dẫn cô xuyên qua cầu thang và hành lang. Trên đường đi, Aoi Rinka cố ý chậm lại bước chân, chú ý quan sát. Cô nhận thấy mỗi khi đi qua một căn phòng, đều nghe thấy những tiếng gầm nhẹ, tiếng cánh vỗ và những tiếng khóc nức nở. Cánh cửa gỗ dẫn xuống tầng hầm, bên trong phát ra hơi lạnh nặng nề.

Khi nữ hầu rời đi, Aoi Rinka ngồi xuống xem xét cánh cửa gỗ. Một luồng không khí lạnh lẽo thổi vào mặt, ở nơi xa xa ánh sáng xanh mờ mờ phát ra. Cô nín thở, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ, cầu thang dẫn thẳng xuống một tầng hầm lớn. Trong tầng hầm, nhiều sinh vật kỳ diệu bị trói chặt bởi những sợi xích sắt nặng, rải rác khắp mọi nơi, có những con mèo chồn mang cánh vàng, rắn phát sáng, và những con cú lông dài. Mỗi con mắt đều mang nỗi buồn bị giam cầm.




“Bạn là ai?” Một giọng nữ sắc nhọn vang lên. Aoi Rinka theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy Shion mặc kimono đỏ, đôi mắt như giếng sâu, miệng mang nụ cười lạnh lùng.

“Tại sao lại giam giữ những sinh linh vô tội này?” Cô dũng cảm chất vấn.

Shion giơ tay, hai người đàn ông lực lưỡng từ bóng tối bước ra, muốn bắt Aoi Rinka đi. Cô nhanh chóng rút sợi dây thừng giấu trong tay áo, vừa né tránh vừa vòng ra sau lưng hai người đàn ông, khéo léo trói họ lại với nhau. Shion giật mình lùi lại một bước, “Bạn thực sự…?”

“Gia đình tôi suốt nhiều đời bảo vệ đền, có hẹn ước với sinh vật kỳ diệu.” Aoi Rinka cất tiếng lớn, “Mỗi điều bạn làm đã phá hủy sự cân bằng của thành cổ!”

Shion cười khinh bỉ, giơ tay rút một tấm bùa. Đất dưới chân bỗng nhiên bốc lên một ngọn lửa đen bao quanh Aoi Rinka. Lửa tro mù mịt liếm láp mắt cá chân cô, cô cảm nhận được một sức mạnh ma quái đang nuốt chửng can đảm và ý chí của mình. Lúc này, sinh vật nhỏ vừa được cứu xuất hiện ở cửa, với giọng nhỏ bé hát những lời chúc phúc của nghi lễ đền thờ — những lời chúc này như một làn gió nhẹ thổi vào tâm trí, xua tan sương mù.

Aoi Rinka hít một hơi thật sâu, hồi tưởng lại những câu thần chú cổ xưa được học tại đền. Cô quỳ xuống, dùng đầu ngón tay vẽ lên mặt đất một trận pháp, sợi chỉ thêu trên kimono phát ra ánh sáng dịu dàng. Khi nhẹ nhàng niệm tụng, mặt đất bắt đầu rung nhẹ, xung quanh tầng hầm phát ra ánh sáng xanh trắng mờ mờ, đối diện với ngọn lửa đen. Đuôi sợi dây thừng cũng được phép thuật kích hoạt, phát ra ánh sáng xanh. Cô quăng sợi dây thừng vào sợi xích lớn nhất, khóa bất ngờ mở ra, những sinh vật kỳ diệu thoát khỏi sự giam cầm.

Mèo chồn vung đôi cánh vàng bảo vệ những sinh vật khác, rắn phát sáng quấn quanh cánh tay Shion, cú vẫy đôi cánh dài tạo nên cơn gió mạnh, ngăn không cho cô thực hiện thêm phép thuật. Aoi Rinka nắm bắt cơ hội, dùng trâm hoa của mình, nhẹ nhàng chạm vào trán Shion, một ánh sáng xanh nhỏ đâm vào ý thức của cô. Shion đau đớn kêu la, cuối cùng ngã xuống không thể đứng dậy.

“Chúng ta không thể giết cô ấy.” Aoi Rinka nói với các sinh vật kỳ diệu, “Cô ấy dù sai, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một người phàm, chúng ta phải cho cô ấy cơ hội hối lỗi.”

Mèo chồn gật đầu, giọng nhẹ nhàng vọng lại trong không trung: “Chính vì bạn chọn tha thứ, thành cổ này mới có hy vọng mới.”

Aoi Rinka tự tay tháo gỡ những sợi xích của các sinh vật khác, nhẹ nhàng dùng tay áo kimono vỗ về chúng, có con nũng nịu bên cô, có con cảm kích bay quanh cô. Những cảm xúc ấm áp và biết ơn tràn ngập trong tim cô, cô hiểu rằng hành động của mình đã giúp thành phố này lấy lại sự cân bằng. Cô dẫn dắt các sinh linh ra khỏi tầng hầm quán trà, đi theo con đường lát đá trở lại đền thờ tĩnh lặng.

Đêm càng sâu, trăng tròn sáng vằng vặc, hồ trước đền phản chiếu bóng dáng của cô gái cùng sinh vật kỳ diệu bên nhau. Con mèo quỷ đã nhẹ nhàng đưa sinh vật nhỏ mà Aoi Rinka đã giữ trong suốt cả đêm đến bên cô. Sinh vật nhỏ chớp đôi mắt sáng, nghiêm túc nói: “Bạn đã bảo vệ mọi người bằng dũng khí và sự dịu dàng, cũng đã mang lại hy vọng cho thành phố. Dũng khí của bạn sẽ được truyền khắp thành cổ.”

Aoi Rinka ngẩng đầu nhìn về phía những ngọn núi xa xôi, cô không cảm thấy mình đã làm điều gì đặc biệt, chỉ thấy mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ những người, sự vật và sinh linh xung quanh. Cô cắm trâm hoa trở lại trên tóc, mỉm cười nhẹ nhàng, “Chỉ cần chúng ta chăm sóc lẫn nhau, đối đãi tốt với thiên nhiên, thành phố này sẽ mãi mãi yên bình.”

Ánh trăng như bạc, sương mù dần tan, hình dáng thành cổ càng ngày càng rõ nét. Aoi Rinka và những sinh vật kỳ diệu từ từ đi trên con hẻm đá xanh hướng về đền, và niềm tin vào dũng khí và sự tha thứ cũng từ những bước chân của họ, lan tỏa vào sâu thẳm của lịch sử. Cô mong rằng câu chuyện của đêm nay sẽ mãi được ghi nhớ, thắp sáng một chút hy vọng cho tương lai.

Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sớm rơi xuống mái đền, Aoi Rinka đã an yên chìm vào giấc mộng bên cạnh những sinh linh. Trong giấc mơ, chỉ toàn là những chiếc lông màu cầu vồng sáng chói trong sương mù, cùng với một thành cổ dường như không bao giờ ngừng một sự canh giữ dịu dàng.

Tất cả nhãn